0236.3650403 (128)

MỘT VÀI NGHIÊN CỨU THỰC NGHIỆM VỀ MỐI QUAN HỆ GIỮA LẠM PHÁT VÀ TĂNG TRƯỞNG KINH TẾ


<p align="center"> <strong>B&Agrave;I 2 </strong></p> <p align="center"> <strong>MỘT V&Agrave;I NGHI&Ecirc;N CỨU THỰC NGHIỆM</strong></p> <p align="center"> <strong>VỀ MỐI QUAN HỆ GIỮA LẠM PH&Aacute;T V&Agrave; TĂNG TRƯỞNG KINH TẾ</strong></p> <p align="right"> <strong>Th. S Phạm Thị Thu Hương</strong></p> <p> Cho đến giữa những năm 1970 c&oacute; rất &iacute;t bằng chứng thực nghiệm cho bất kỳ mối quan hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế v&agrave; thậm ch&iacute; c&oacute; những nghi ngờ trong mối quan hệ n&agrave;y. Cũng giống như c&aacute;c m&ocirc; h&igrave;nh l&yacute; thuyết , kết quả của những nghi&ecirc;n cứu thực nghiệm thay đổi qua thời gian từ quan điểm truyền thống được biết đến rộng r&atilde;i đến quan điểm về mối quan hệ c&ugrave;ng chiều giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế đến mối quan hệ phi tuyến t&iacute;nh trong những năm gần đ&acirc;y. B&acirc;y giờ nhiều nh&agrave; kinh tế tin rằng lạm ph&aacute;t thấp nhưng t&iacute;ch cực l&agrave; tốt cho việc cải thiện một nền kinh tế nhất định.</p> <p> &nbsp;Gillman v&agrave; Nakow (2003) nghi&ecirc;n cứu ảnh hưởng của lạm ph&aacute;t trong một nền kinh tế tiền tệ tăng trưởng nội sinh. Kết quả chỉ ra rằng lạm ph&aacute;t gia tăng th&igrave; sẽ l&agrave;m tăng tỷ lệ tiền lương thực tế đến l&atilde;i suất thực tế v&agrave; do đ&oacute; l&agrave;m gia tăng việc sử dụng c&aacute;c nguồn lực vật chất li&ecirc;n quan đến nguồn nh&acirc;n lực tr&ecirc;n tất cả c&aacute;c lĩnh vực.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tuy nhi&ecirc;n, quan điểm truyền thống về quan điểm n&agrave;y đ&atilde; thay đổi khi lạm ph&aacute;t cao v&agrave; kinh ni&ecirc;n đ&atilde; xuất hiện ở nhiều quốc gia v&agrave;o những năm 1970. Kết quả l&agrave;, c&aacute;c nh&agrave; nghi&ecirc;n cứu kh&aacute;c nhau đ&atilde; chỉ ra rằng lạm ph&aacute;t c&oacute; t&aacute;c động ti&ecirc;u cực đến tăng trưởng sản lượng. Fisher (1993) đ&atilde; điều tra nghi&ecirc;n cứu mối li&ecirc;n hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng qua ph&acirc;n t&iacute;ch chuỗi thời gian, qua khu vực, đặt dữ liệu cho nh&oacute;m người tham gia hội thảo cho một số lượng lớn quốc gia. Kết quả ch&iacute;nh của c&ocirc;ng tr&igrave;nh n&agrave;y l&agrave; c&oacute; sự t&aacute;c động ti&ecirc;u cực của lạm ph&aacute;t l&ecirc;n tăng trưởng. Fisher(1993) lập luận rằng lạm ph&aacute;t l&agrave;m cản trở đến việc ph&acirc;n phối c&oacute; hiệu quả c&aacute;c nguồn t&agrave;i nguy&ecirc;n do những thay đổi bất lợi đối với gi&aacute; cả tương quan. Đồng thời gi&aacute; cả tương quan xuất hiện trở th&agrave;nh một trong những k&ecirc;nh quan trọng nhất trong tiến tr&igrave;nh ra quyết định hiệu quả.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Barro (1996) ph&acirc;n t&iacute;ch t&aacute;c động của lạm ph&aacute;t v&agrave; c&aacute;c biến kh&aacute;c như khả năng sinh sản, nền d&acirc;n chủ v&agrave; c&aacute;c yếu tố kh&aacute;c l&ecirc;n tăng trưởng kinh tế trong nhiều quốc gia kh&aacute;c nhau trong thời gian 30 năm. &Ocirc;ng sử dụng hệ thống của phương tr&igrave;nh hồi quy, trong đ&oacute; c&aacute;c yếu tố quyết định kh&aacute;c của tăng trưởng được giữ ở mức kh&ocirc;ng đổi. Để ước lượng sự t&aacute;c động của lạm ph&aacute;t đến tăng trưởng kinh tế m&agrave; kh&ocirc;ng xem x&eacute;t c&aacute;c vấn đề nội sinh của lạm ph&aacute;t, n&oacute; bao gồm lạm ph&aacute;t như l&agrave; biến giải th&iacute;ch theo từng thời kỳ c&ugrave;ng với c&aacute;c yếu tố kh&aacute;c của tăng trưởng kinh tế. Kết quả chỉ ra rằng c&oacute; mối quan hệ ti&ecirc;u cực giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng với hệ số tương quan -0,024.</p> <p> Singh v&agrave; Kalirajan (2003) sử dụng dữ liệu h&agrave;ng năm từ Ấn độ trong giai đoạn 1971- 1998 để ph&acirc;n t&iacute;ch ngưỡng ảnh hưởng của lạm ph&aacute;t đến tăng trưởng kinh tế. Kết quả cho thấy r&otilde; r&agrave;ng rằng sự gia tăng trong lạm ph&aacute;t từ bất kỳ mức n&agrave;o đều c&oacute; ảnh hưởng ti&ecirc;u cực đến tăng trưởng kinh tế v&agrave; sự gia tăng đ&aacute;ng kể c&oacute; thể đạt được bằng việc tập trung ch&iacute;nh s&aacute;ch tiền tệ hướng v&agrave;o duy tr&igrave; gi&aacute; cả ổn định.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Anhdres v&agrave; Hernando (1997) đ&atilde; thu được một mối quan hệ ti&ecirc;u cực c&oacute; &yacute; nghĩa giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế trong thời gian d&agrave;i. Lạm ph&aacute;t l&agrave;m giảm mức độ đầu tư cũng như hiệu quả sử dụng c&aacute;c yếu tố. N&oacute; c&oacute; một t&aacute;c động ti&ecirc;u cực nhất thời l&ecirc;n tốc độ tăng trưởng d&agrave;i hạn v&agrave; lần lượt tạo ra sự sụt giảm trong thu nhập b&igrave;nh qu&acirc;n đầu người.&nbsp; Họ kết luận rằng chi ph&iacute; của lạm ph&aacute;t trong d&agrave;i hạn l&agrave; lớn v&agrave; việc nỗ lực kiềm chế lạm ph&aacute;t sẽ phải đ&aacute;nh đổi trong điều kiện tăng trưởng kinh tế tốt hơn.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Faria v&agrave; Carneiro (2001) điều tra nghi&ecirc;n cứu mối quan hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; đầu ra trong một nền kinh tế đối mặt với những c&uacute; sốc lạm ph&aacute;t cao li&ecirc;n tục. C&aacute;c t&aacute;c giả n&agrave;y &aacute;p đặt cấu tr&uacute;c tối thiểu v&agrave; sử dụng &yacute; tưởng rằng những c&uacute; sốc lạm ph&aacute;t c&oacute; thể ph&acirc;n ra th&agrave;nh những th&agrave;nh phần tạm thời v&agrave; th&agrave;nh phần d&agrave;i hạn. Kết quả chỉ ra rằng trong d&agrave;i hạn, sự phản ứng của đầu ra đối với một c&uacute; sốc lạm ph&aacute;t d&agrave;i hạn trong một đất nước c&oacute; lạm ph&aacute;t cao l&agrave; kh&ocirc;ng kh&aacute;c đ&aacute;ng kể so với con số kh&ocirc;ng.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Gần đ&acirc;y, nhiều nghi&ecirc;n cứu thực nghiệm cho thấy rằng sự t&aacute;c động lẫn nhau giữa tăng trưởng v&agrave; lạm ph&aacute;t l&agrave; phi tuyến t&iacute;nh v&agrave;&nbsp; l&otilde;m. Bruno v&agrave; Easterly (1995) x&aacute;c định một thời kỳ khủng hoảng lạm ph&aacute;t như l&agrave; một khoảng thời gian khi tỷ lệ lạm ph&aacute;t vượt qu&aacute; 40%, cố gắng để đ&aacute;nh gi&aacute; nước đ&oacute; thực hiện như thế n&agrave;o trước , trong v&agrave; sau thời kỳ khủng hoảng. Kết quả chỉ ra rằng ở mức lạm ph&aacute;t cao hơn, c&oacute; một mối quan hệ ti&ecirc;u cực giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế, theo đ&oacute;, chi ph&iacute; lạm ph&aacute;t sẽ cao hơn . Tại mức lạm ph&aacute;t thấp v&agrave; vừa phải, kết quả l&agrave; kh&ocirc;ng r&otilde; r&agrave;ng v&agrave; cho thấy rằng kh&ocirc;ng c&oacute; m&ocirc; h&igrave;nh phủ hợp. Họ tin rằng sẽ c&oacute; sự hồi phục của nền kinh tế nếu giảm lạm ph&aacute;t th&agrave;nh c&ocirc;ng sau khủng hoảng.</p> <p> Sarel (1995) sử dụng dữ liệu của 87 quốc gia cũng củng cố &yacute; kiến rằng lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế c&oacute; mối quan hệ phi tuyến t&iacute;nh. &Ocirc;ng thấy rằng 8% l&agrave; ngưỡng th&iacute;ch hợp của lạm ph&aacute;t. Dưới ngưỡng n&agrave;y lạm ph&aacute;t ảnh hưởng kh&ocirc;ng đ&aacute;ng kể thậm ch&iacute; l&agrave; ảnh hưởng t&iacute;ch cực , trong khi đ&oacute;, nếu lạm ph&aacute;t tr&ecirc;n ngưỡng n&agrave;y, n&oacute; c&oacute; ảnh hưởng ti&ecirc;u cực v&agrave; ảnh hưởng đ&aacute;ng kể đến tăng trưởng kinh tế.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Khan v&agrave; Senhadji (2001) ph&acirc;n t&iacute;ch ngưỡng t&aacute;c động giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng bằng việc sử dụng tập hợp dữ liệu bao gồm 140 quốc gia từ giai đoạn 1960 &ndash; 1998. Họ xem x&eacute;t mối quan hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng cho c&aacute;c nước ph&aacute;t triển v&agrave; đang ph&aacute;t triển một c&aacute;ch ri&ecirc;ng biệt. Kết quả thực nghiệm cho thấy c&oacute; sự tồn tại của một ngưỡng ngo&agrave;i mức lạm ph&aacute;t g&acirc;y ra một t&aacute;c động ti&ecirc;u cực đến tăng trưởng. Mức lạm ph&aacute;t dưới ngưỡng lạm ph&aacute;t kh&ocirc;ng c&oacute; t&aacute;c động hoặc t&aacute;c động t&iacute;ch cực đến tăng trưởng kinh tế. Kết quả cũng chỉ ra rằng ngưỡng n&agrave;y th&igrave; nhỏ cho c&aacute;c nước đ&atilde; ph&aacute;t triển (1% - 3%) , được&nbsp; so s&aacute;nh với c&aacute;c nước đang ph&aacute;t triển (tương ứng 11-12%) v&agrave; những ước lượng n&agrave;y c&oacute; &yacute; nghĩa thống k&ecirc;.</p> <p> Hwang v&agrave; Wu (2011) bằng việc sử dụng phương tr&igrave;nh t&iacute;nh to&aacute;n tăng trưởng như l&agrave; cơ sở của m&ocirc; h&igrave;nh, họ nghi&ecirc;n cứu ngưỡng ảnh hưởng t&iacute;ch cực của lạm ph&aacute;t đối với tăng trưởng kinh tế ở Trung Quốc. Họ nhận thấy rằng ngưỡng lạm ph&aacute;t c&oacute; t&aacute;c động đ&aacute;ng kể v&agrave; mạnh mẽ. Tr&ecirc;n mức ngưỡng 2,5%, gia tăng mỗi một điểm phần trăm trong tỷ lệ lạm ph&aacute;t sẽ cản trở tăng trưởng kinh tế 0,61%, dưới ngưỡng n&agrave;y, gia tăng mỗi một điểm trong tỷ lệ lạm ph&aacute;t sẽ k&iacute;ch th&iacute;ch tăng trưởng kinh tế 0,53%. Điều n&agrave;y chỉ ra rằng lạm ph&aacute;t n&agrave;y g&acirc;y hại cho tăng trưởng kinh tế khi lạm ph&aacute;t vừa phải c&oacute; lợi cho tăng trưởng kinh tế ở Trung Quốc.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; C&oacute; một v&agrave;i nghi&ecirc;n cứu thực nghiệm về mối quan hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng ở Ch&acirc;u Phi . Tabi v&agrave; Ondoa (2001) nghi&ecirc;n cứu về mối li&ecirc;n hệ giữa tăng trưởng kinh tế, lạm ph&aacute;t v&agrave; tiền trong lưu th&ocirc;ng. Họ ph&acirc;n t&iacute;ch tầm quan trọng chủ yếu của c&aacute;c biến số tiền tệ l&ecirc;n tăng trưởng kinh tế ở Cameroon. Bằng việc sử dụng dữ liệu từ năm 1960 &ndash; 2007, họ x&acirc;y dựng m&ocirc; h&igrave;nh VAR&nbsp; để x&aacute;c định mối li&ecirc;n hệ giữa c&aacute;c biến số n&oacute;i tr&ecirc;n. Kết quả chỉ ra rằng tiền trong lưu th&ocirc;ng g&acirc;y ra sự tăng trưởng, v&agrave; tăng trưởng g&acirc;y ra lạm ph&aacute;t. Kết luận th&uacute; vị l&agrave; sự gia tăng lượng tiền trong lưu th&ocirc;ng kh&ocirc;ng nhất thiết g&acirc;y ra sự gia tăng của mức gi&aacute; chung.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Chimobi (2010) cố gắng để x&aacute;c định nếu c&oacute; mối quan hệ giữa tăng trưởng v&agrave; lạm ph&aacute;t bằng việc sử dụng chỉ số gi&aacute; ti&ecirc;u d&ugrave;ng của Nigeria từ 1970 &ndash; 2005. &Ocirc;ng ta kết luận rằng trong d&agrave;i hạn kh&ocirc;ng c&oacute; mối quan hệ giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế ở Nigeria nhưng trong ngắn hạn th&igrave; lạm ph&aacute;t c&oacute; ảnh hưởng đến tăng trưởng.</p> <p> Nell (2000) nghi&ecirc;n cứu chi ph&iacute; v&agrave; lợi &iacute;ch của lạm ph&aacute;t bằng c&aacute;ch ph&acirc;n chia kinh nghiệm lạm ph&aacute;t của Nam Phi th&agrave;nh 4 thời kỳ. Nghi&ecirc;n cứu thực nghiệm chỉ ra rằng mối quan hệ giữa tăng trưởng v&agrave; lạm ph&aacute;t l&agrave; mối quan hệ phi tuyến t&iacute;nh. Trong khi lạm ph&aacute;t ở mức một con số l&agrave; c&oacute; lợi đối với tăng trưởng trong khi chi ph&iacute; trong điều kiện tăng trưởng thấp lại ở mức cao.</p> <p> &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Leshero (2012) sử dụng phương ph&aacute;p hồi quy được ph&aacute;t triển bởi Khan v&agrave; Senhadji (2001) chỉ ra rằng ngưỡng lạm ph&aacute;t l&agrave; 4% cho c&aacute;c nước Nam Phi. Tại mức lạm ph&aacute;t dưới ngưỡng n&agrave;y, c&oacute; mối quan hệ t&iacute;ch cực giữa lạm ph&aacute;t v&agrave; tăng trưởng kinh tế v&agrave; mối quan hệ n&agrave;y l&agrave; kh&ocirc;ng đ&aacute;nh kể. Nhưng tại mức lạm ph&aacute;t tr&ecirc;n ngưỡng n&agrave;y, mối quan hệ n&agrave;y l&agrave; ti&ecirc;u cực v&agrave; đ&aacute;ng kể.</p>